I f you cannot read Vietnamese characters on this forum>>> follow step 2, 3, 4 >>>
Click "view "on menu bar @ top this screen >>>
Click "encoding" >>>
Click again the "unicode (UTF 8 " (No matterit is already choosen or not, will display Vietnamese characters)If NOT, Choose again Vietnamese Font, or UTF_8 Unicode. You will read it. GUARANTEE!!!
(Xin Doc Them trong Bai Dan Ong Hue Trang (Bai` vơ? va` tin tư'c mới nhất: ...)
Vong thân của „đàn ông Huế dễ sợ“ có thể nói không cùng, nhưng biện chứng của nó đi từ cái „dễ sợ“ đến điều „dễ thương“ mà chính đàn ông Huế tự nhận cho mình như Trần Kiêm Ðoàn và như Quế Chi thú nhận: đàn ông Huế thường chất một lô TRẠNG lên người và Trạng nào cũng dễ thương cả,- Trạng vừa là giấc mơ của mẹ nhưng cũng là hình thức thoái hóa hay tiến hóa của „enfant terrible“ hay „ông trời con“: Trạng Liều, trạng Lém, trạng Nằm vạ, trạng Mê gái, trạng Nói dốc, trạng Lì, trạng Bướng vv và vv. Quế Chi cũng vén màn bí mật „dễ thương“ như sau:
„Con trai Huế có vô số cái bần tiện dễ thương là ham hố ưng ai cũng yêu mình dù cho mình không ra chi, là hay ghen bóng ghen gió như đàn bà, là ích kỷ khi mô cũng ưng chiếm đoạt đối tượng cả tinh thần lẫn thể xác, còn bản thân mình thì tự cho đặc miễn ngoại lệ.“
„Ðặc miễn ngoại lệ“ là một thứ „enfant terrible“, một thứ „ông trời con“ dễ thương bức dễ sợ!
Theo Quế Chi :„Cái ni cũng là một yếu tính khác của con trai Huê' : Miệng Hùm gan Sứa, nói Liều mà lại sợ dị, sợ trẻn .“
„Sợ dị sợ trẻn“ phải chăng là những hình thức „dễ sợ“ đang biến thành „dễ thương“ trong đầu những ôn Huế:
„Có thêm cái dễ thương là ...như tui ( nhưng rất hiếm), là hơn sáu mươi mà tình yêu khi mô cũng tươi roái như thuở mười sáu nếu gặp được đối tượng xứng đáng như hằng mơ ước. Dễ thương hơn nữa là liều mạng ...(tra ?) hơn cả bọn thanh niên nhưng điều đó lại chứng tỏ là . I ' m really loving you with white hair and wrinkles , but youth fuels in my heart and my mind ! Do you understand what I mean ?“
Hoá ra giả thuyết ban đầu của bài viết không sai: „enfant terrible“, con trai Huế „dễ sợ“ thiệt tình: từ khúc huýt gió tuổi dậy thì cho đến khi về già bỗng huyên thuyên tiếng Anh tiếng Mỹ xi lô xi la đến điều „nguyệt nọ hoa kia“ còn dễ thương và trẻ hơn cả bọn trẻ. Ngày trước thì ngồi không nói giờ đây thì thao thao bất tuyệt, thật đúng y chang đàn ông của xứ Huế!
Nhưng có lẽ để kết luận bài này, còn có một điều vượt lên trên tất cả mọi đối đãi thuần lý hay nghịch lý về người đàn ông Huế, kẻ luôn luôn hầu như xa lạ không giống ai ấy. Ðó là một thứ tình khác hơn thứ „tình yêu của tình yêu“[13] ấm ớ không ra lời nói trên.
Nếu người đàn bà Huế thương „nhớ…ngõ sau“ quê mẹ như một mảnh hiện sinh cụ thể của đời mình, thì người đàn ông Huế có một vũ trụ quan thương nhớ bao la hơn. Cái cảm nhớ của trai Huế là cả bầu trời Huế đó!